Tag: nhan bac

Chắc hản chúng ta lại không ngờ khi vòng tay thạch anh có rất nhiều ứng dụng bổ ích như kéo dài tuổi thọ ,đẩy lùi các bệnh tật và ránh xa bệnh tật

nướng, cỗ bàn. Nhưng dần dần nhà vong tay chùa cũng quen tai tiếng xèo xèo trên chảo dán, tiếng cành cạch của dao thớt, quen cả tiếng nói tục tằn của ai đó đã quá chén vong tay trong bữa liên hoan. Rồi nhà chùa sắn tay giúp bếp một vài việc. Chị Phơ sắp đĩa thịt, biếu nhà chùa. Nhà chùa, ngó ngó xung quanh rồi giãy nảy không nhận. Chị Phơ cứ đặt đĩa thịt trên bàn trong nhà, đậy kín lại.

Vòng tay

 

Chả biết nhà chùa có ăn không, nhưng hôm sau giả chị hoa tai Phơ, chiếc đĩa đã rửa sạch bóng. Và diềunày chị Phơ cũng đã biết vền đạo phật, mộttháng chỉ không ăn thịt mây ngày thôi, I Những buổi hoa tai liên hoan to tát này chị Phơ vẫn không mệt nhọc. Chị là bếp trưởng có quyền di “quán xuyến”. Chị đảo chỗ này một tí, đảo chỗ kia một tí. Chị bảọ người pha thịt để dành cho chị một cân thịt nạc, đôi chân giò, mớ lòng nhiều dạ dày, gan, để chị sửa một vài món đặc biệt” cho ” khách đặc biệt”, những thứ này chi bỏ vào một chiếc tay nải, treo cao, chỗ kínNhững mâm đặc biệt phải do tự tay chị làm.

Vòng tay

Khi có “khách đặc biệt” (thật ra sọ khách  đặc biệt này chị đã biết rồi) lại tự tay nhan bac chị bưng mâm ra, rồi lại tự tay chị dọn đi. (đã có lần chị và bà bếp phụ nói nhau vì bà này đã tự động dọn đi mâm của nhan bac khách đặc biệt vừa ăn xong), chủ khách rất hài lòng về tinh thần”phục vụ” của chị. Đã có một vài lần khách tỏ lời khen chị trước mặt cán bộ xã là nhanh nhẹn, tháo vát và lịch sự! Lúc đó chị đứng cúi mặt xuống, giọng nhỏ nhẹ: Em cũng còn nhiều khuyết điểm. Các bác góp ý để lần sau em làm’được tươm tất hơn. Rồi chị chạy nhoáng xuống bếp xem còn thức gì, hoặc lây vài đĩa trên mâm dư (thường là đĩa thịt nạc, đĩa giò) thu thu đi

Read Full Article

Đ sn xut ra nhưng d trang sc tuyt đp kia thì con người li phi tr giá cho thiên nhiên vì vic th khói đc ra môi trường bên ngoài và không ai khác chính là con người phi gánh chu

chẳng phải đun nấu, khói um cay sè con mắt, mồ hôi, mồ kê, cái vong tay khoản cơm cũng không cần nổi lửa. Chị ta đã có sáng kiến lấy gạo đổi bún. Cân gạo hơn cân bún. Thiếu gạo ra ứng ở vong tay trại chăn nuôi.

Bông tai

Thiếu năm cân, cứ ứng rộng ra hẳn mười cân, có dư ra để hoa tai chi vào các “bữa ăn đột xuât”. Được cái chị trại trưởng cũng “dễ tính”. “Bếp lưu động” lại có cái lợi khác. Kiểu bếp này, khách, chủ hoa tai không phải đi lại ngoài đường, tránh được bàn dân thiên hạ nhìn vào. Họp hành ở đâu bếp đi ngay đến đó. Bàn bạc công việc xong, tiện đó, khách, chủ say luôn, giấc luôn. Còn cái loại “bếp xuất ngoại” thì chị Phơ không dính dáng gì đến. Họ kéo nhau đi Hà Nội, Hải Phòng,fSơn Tây ăn với nhau. Chị không có sơ múi gì, nên không mặn mà. Chính vì có nhiều “sáng kiến” như vậy mà chị Phơ được “tín nhiệm” với một sô anh, chị lãnh đạo xã. Trông chị cứ phây phây, hồ hồi hẳn ra. Chồng con cũng sung sướng lây. Mỗi khi có ai nhắc đến cái “hồng phúc” ấy của chị, chị chỉ mỉm cười, nói: Nhà em cũng là nhờ “cô” ban “lộc” cho.

Bông tai

“Bếp xã” liên hoan hôm nay phải có khói um, ở địa điểm rộng nhan bac rãi, tức là ngoài chùa làng. Chị Phơ đã mua về gánh nặng xu hào, bắp cải, mổ lợn, bày biện những bôn năm chục mâm. Đặt nhan bac cái “bếp xã” ở đây là phải dùng chiến thuật “đánh lấn” vói nhà chùa đấy. Nhà chùa vốn là chỗ thanh tịnh mà lại bày biện cái khoản thịt lợn, tiết canh, nó trái vói cái điều răn dạy củađạo Phật. Lúc đầu nhà chùa ưng cho đặt tạm. Những ngày có tiệc tùng, nhà chùa đóng kín cửa, không dòm ngó đến chỗ nấu

Read Full Article

Gần đây khi mà dịch sởi bùng phát mạnh thì có một công ty nói rằng vòng tay của mình có thể phòng chống ịch sởi ở trẻ em nhưng điều này không phải ,vụ việc này đã được điều tra và làm sáng tỏ 

Bà Tâm: Bà sang chơi. Tôi khoi cái rãnh nước. Mời bà vào nhà.Bà vong tay Lành nói tiếp: Nghe chị Phơ nói cụ bị mệt, em cứ định sang thăm, nhưng mây hôm nay, ông nó nhà em lại lên vong tay Hoà bình chơi với cháu, tiện thể bảo thằng bô’ Hậu, chồng con mẹ Lư chạy cái giấy để xin cho cháu Huệ về dạy dưới xuôi này. Cháu dạy trên đó xa xôi vất vả quá. Còn cái thằng Hải, cụ tính có khác gì cháu Cúc bên này, cứ đi biền biệt, có mấy lúc ở nhà.

Vòng tay

Hai bà vào nhà. Bà Tâm đi bể cau, têm bông tai mây miêng trầu. Bà Lành đỡ lây đĩa trầu: Cụ để mặc em. Em cũng có hay ăn trầu đâu. Bên này tôi và mẹ cái Cúc cũng ít ăn. Có bông tai mây quả cau hôm trước bà gửi sang cho, vẫn còn đây. Ở dưới ta trầu cau bây giờ đắt lắm. Cưới xin, lễ bái nhiều. Bà Tâm vừa nói vừa có ý chờ đợi bà Lành có điều gì cần nói mà phải tất bật sang đây. Nhưng bà Lành vẫn cứ nói chuyện quanh quẩn việc cấy hái, con lợn, con gà.

Vòng tay

Bà Tâm gợi: Việc ngôi miếu ấy thế mà đã yên yên rồi đây, bà nhi? Nhà nhan bac  chị Phơ có sang nói chuyện với bà việc này không?Bà Lành vào chuyện:  Có đấy ạ. Mây hôm nay cụ bên này nhan bac mệt, chúng em cũng đã có bàn bạc đến. Cứ làm như ý bà đồng Thin bên Giang thì ngôi miếu có cơ giữ lại được, thưa cụ. Người ta hầu thần, hầu thánh, bụng dạ sáng sủa, nên chỉ bảo điều gì cũng phúc đức lắm. Lại được cụ bên nầy đứng đại diện cho trong đơn mới đem lại sự tốt lành như vậy.

Read Full Article

khi chúng ta đeo chiến thần dota ,nó sẽ phản ánh cho chúng ta biết được rằng tình trạng sức khỏe về tim mạch ,hô hấp ,tiêu hóa của chúng ta ra sao 

bà ạ. Đây là đợt tuyển bổ sung nên mới đi vào vong tay  tháng này, nóng quá. Cả xã chỉ thiếu thằng Nhuận con bà Nhự bên bãi.Bây giờ bà Tâm mới sực nhớ. Tối qua mẹ cái Cúc vong tay bảo với bà sáng nay xã tổ chức liên hoan anh em đi làm nghĩa vụ, để ngày rằm tới giao quân. Hôm na}” nhà chị Phơ đã mua về gánh nặng xu hào, bắp cải. Nghe nói thị những mấy con lợn vừa liên hoan, vừa bán cho mỗi gia đình có người đi làm nghĩa vụ quân sự vài cân. Sao bây giờ lại chỉ có cân bảy. Lại lọt vào đâu mấy chục cân rồi. Thế là mẹ con nhà nó phải ở ngoài ấy rồi. Cái Cúc lại đi Hoà Bình chơi với cái Huệ từ hôm kia chưa về. Bà thổi nổi cơm cả nhà ăn, lại còn cứ chờ mãi. Riêng bà ăn, chỉ khoét một góc xoong, rồi đem ủ vào gio bếp, để chiều ăn mang ra còn âm ấm.

Nhẫn bạc

Bấ ra chái nhà lấy chiếc cuôc đi khoi rãnh nước. Cái nền sân bông tai thấp, hễ mưa đổ xuống cứ ứ đọng, không tiêu hết được. Mẹ con nó bảo mùa khô tới phải xe ít đất tôn cao bông tai lên, hoặc xem nhà ai đào giếng, xin lấy số đất đào lên.

Nhẫn bạc

Bà vừa vác cuốc ra cổng, gặp ngay bà Lành. Bà Lành mà sang đây nhan bac chắc có việc gì hệ trọng đây. Tiếng rằng hai gia đình thân quen, nhưng cũng ít qua lại với nhau. Bỏi nhà nào cũng nhan bac neo. Cái lẽ nữa là, bà Tâm lại có con dâu làm chủ tịch, bà e ngại, sợ qua đây luôn có người lại bảo là nịnh nọt, cầu cạnh. Chính cậu Hải cũng bảo mẹ nên ít qua lại bên bà Tâm.

Bà Lành đon đả: Gụ vác cuốc đi đâu ạ? (Tuổi bà Tâm xấp xỉ tuổi bà Lành, nhưng bà Lành cô ý hạ mình xuống, vì bà có ý dòm ngó cái Cúc, cháu bà Tâm cho con giai mình).

Read Full Article

Để sản xuất ra nhưng dồ chien than dota vtc tuyệt đệp kia thì con người lại phải trả giá cho thiên nhiên vì việc thả khói độc ra môi trường bên ngoài và không ai khác chính là con người phải gánh chịu

Đâu nông cạn như dưới xã minh. Mà cứ như “ông huyện” nói vong tay khi sáng vói bà, thì mẹ’ cải Cúc có việc gì phải quở trách đâu. Nhà cái chị Phơ nghe tin vịt, hay là lại đặt điều ra. Nglũ vong tay mà thương con mẹ nó. Việc nhà, việc xã, tất bật suốt ngày đêm. Màđã có lần nào nó tự sắm lễ cho bà đem ra miếu cúng đâu. Thế mà có người dựng đứng nên chuyện. Chẳng nhẽ mình lại bắt con nó làm cái điều trái ngược với nhiệm v.ụ của nó. Bà Tâm có chút ân hận. Thôi bà đi ăn cơm trước vậy. Chờ chúng nó biết đến bao giờ.

Bông tai

Từ phía xa có tiếng ì ầm. Dạo này, tàu bay, tàu bò lượn lờ vùng bông tai này luôn. Làng xóm gần đường sá, cầu cống, sông ngòi, thằng địch hay dòm ngó. Coi chừng chúng nó dội bom xuông bông tai lúc nào không biết. Bệnh viện huyện phải sơ tán rồi. Tiếng ầm II rền rền, kéo dài trên không, chạy một vệt dài về mạn Hoà Bình. Bà Tâm lắng nghe và nhận ró’ không phải tiếng máy bay mà là tiếng sấm. Sấm tháng năm, lúc này, bụng bà Tâm no. Xóm làng cũng đã ăn trưa xong rồi. Có sấm vào lúc no bụng là vụ chiêm xuân này được mùa đấy. “Lúa chiêm ngấp nghé đầu bờ, hễ nghe tiếng sâm phất cờ mà lên”. Bà Tâm nghiệm câu ca đó, đô” có sai tí nào.

Bông tai

Mưa đổ xuông ào ào, rồi lại tạnh ngay. Con líu tíu lại nhảy nhan bac nhót, hót ríu rít trên cây xoài trước sân. Trời hửng nắng. Thành chạy về, luôn miệng: Bà! Bà! Thịt tiêú chuẩn gia nhan bac đình có người  đi bộ đội đây. Hôm qua tuyên bô” hai cân, hôm nay chỉ có cân bảy thôi, thiếu mà. Bà rang lên rồi ăn cơm đi, không phải chờ đợi cháu và mẹ cháu, cháu đi liên hoan đây. Rằm chúng cháu đi rồi

Read Full Article